Lòng dặn lòng đã bảo quên đi nhưng tôi không nghe tôi. Cứ mãi sống trong lớp bụi mờ dĩ vãng. Ở đó tôi nhìn thấy tôi với cuộc tình thơ mộng lẫn ngậm ngùi...để rồi...thở dài
Có một thời hồn tôi đã lịm chết trong đôi mắt biếc, môi hồng kia. Tóc mây ru hồn trôi lênh đênh trong lòng phố núi, giữa giòng đời nghiệt ngã. Tưởng đã quên đi, nào ngờ...
Cho đến hôm nay đã hơn ba chục năm trôi qua. Chuyện tình tưởng đã quên đi....Nhìn trăng chợt nhớ...lòng bỗng ngậm ngùi, tự hỏi....cớ sao? Không thể nào hiểu được?...
Em ơi! Dĩ vãng đã ...quá xa. Em có buồn như tôi hôm nay và những tháng năm qua. Niềm đau chôn dấu...em nuốt vào...trong tim? Cầu chúc cho em "mưa bên chồng không làm em khóc. Không làm em nhớ những khi mình mặn nồng...". Cầu mong em hạnh phúc...
Tạ ơn đời đã có em Không gian rực rỡ hoa đèn yêu thưong Tạ ơn tình mãi vấn vưong Để ta gối mộng đêm trừong nhớ ai
Tạ ơn cơn mộng tàn phai Cuồng điên ôm ấp hình hài em yêu Tạ ơn đời vẫn cô liêu Để ta vẫn có những chiều làm thơ
Tạ ơn quán hẹn chiều mơ Cho ta trú ngụ những giờ đớn đau Tạ ơn cơn gió thoảng mau Bay trong kỷ niệm ngát sầu tình xa Tạ ơn em vẫn nhớ ta Dù ta tàn tạ như là người điên Tạ ơn chén rượu sầu miên Đưa ta xa mãi về miền lãng du Tạ ơn đời những lời ru Để ta sống giữa ngục tù dối gian Tạ ơn em lúc mê man Đưa tay vuốt mắt, ngỡ ngàng bỏ nhau ...